Tôi ngồi trong quán cà phê nhỏ ven đường ở La Roche-sur-Yon, mùi bánh mì nướng quyện lẫn với hương cà phê đen đậm đặc lan tỏa trong không khí ẩm ướt của buổi sáng Pháp. Tay cầm tờ báo địa phương, mắt tôi lướt qua các trang tin, rồi dừng lại ở mụcavis de deces les epesses. Đó là thông báo về cái chết của ông Pierre Dupont, một nông dân ở Les Epesses, cách đây không xa. Tên ông gợi nhớ về những kỷ niệm cũ, về ngôi nông trại rộng lớn với những cánh đồng cỏ xanh mướt và... Jacques, con trai ông.
Jacques. Chỉ nghĩ đến anh thôi, tim tôi đã đập nhanh hơn. Lần đầu gặp anh cách đây hai năm, khi tôi đến Les Epesses du lịch, lang thang chụp ảnh những ngôi nhà cổ kính. Anh đã mời tôi vào nông trại, chia sẻ rượu vang đỏ từ vườn nho nhà mình. Đôi mắt xanh thẳm, nụ cười ấm áp, bàn tay chai sạn vì lao động nhưng dịu dàng khi chạm vào ly rượu. Chúng tôi đã hôn nhau dưới gốc cây sồi già, nhưng rồi tôi phải về Việt Nam vì công việc. Giờ đây,avis de deces les epessesnày như một lời mời gọi định mệnh. Tôi quyết định sẽ đến đám tang, không chỉ để chia buồn, mà để gặp lại anh.
Sao mình lại thế này? Một tờ báo thôi mà kéo mình vào vòng xoáy cảm xúc. Nhưng Jacques... anh ấy là ngọn lửa tôi chưa từng dập tắt.
Chiều hôm đó, tôi lái xe qua những con đường ngoằn ngoèo dẫn đến Les Epesses. Mưa phùn rơi lất phất, làm ướt đẫm kính chắn gió, mùi đất ẩm xộc vào mũi qua khe cửa sổ hé mở. Ngôi nông trại Dupont hiện ra với hàng rào gỗ thấp, những con bò sữa lững lờ gặm cỏ dưới trời xám xịt. Đám tang đã bắt đầu, vài người hàng xóm tụ tập quanh quan tài gỗ sồi bóng loáng. Jacques đứng đó, cao lớn trong bộ vest đen, mái tóc nâu rối bù vì gió, khuôn mặt khắc khổ hơn xưa nhưng vẫn toát lên sức hút nam tính mãnh liệt.
Ánh mắt anh chạm vào tôi giữa đám đông. Một thoáng ngạc nhiên, rồi nụ cười quen thuộc nở trên môi. "Lan? Em đến từ Việt Nam sao?" Giọng anh trầm ấm, mang theo âm hưởng Vendée đặc trưng. Tôi gật đầu, ôm anh nhẹ nhàng, cảm nhận cơ thể rắn chắc qua lớp áo vest. Mùi nước hoa nam tính lẫn với hương cỏ khô từ người anh khiến tôi rùng mình. "Em đọcavis de deces les epessestrên báo. Bố anh... ông là người tốt."
Đám tang kết thúc nhanh chóng. Mọi người ra về, để lại chúng tôi trong ngôi nhà gỗ cũ kỹ. Jacques mời tôi ở lại dùng bữa tối, như một lời chia buồn muộn màng. Chúng tôi ngồi bên bàn ăn dài, nến lung linh chiếu sáng những món phô mai địa phương, bánh mì nướng và rượu vang đỏ từ chính vườn nho nhà anh. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói, gió rít qua khe cửa sổ tạo nên bản giao hưởng riêng tư.
"Em vẫn đẹp như ngày nào," anh thì thầm, tay chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi. Da anh ấm áp, thô ráp, gửi những luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Tôi ngẩng lên, đôi mắt anh cháy bỏng dục vọng kìm nén. "Anh cũng vậy, Jacques. Em chưa quên nụ hôn dưới cây sồi."
Bữa ăn trôi qua trong những câu chuyện vụn vặt về cuộc sống, về nỗi mất mát của anh, về nỗi cô đơn của tôi ở Sài Gòn xa xôi. Rượu vang làm má tôi ửng hồng, cơ thể nóng ran. Anh đứng dậy dọn dẹp, và khi quay lại, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn gang tấc. Tôi ngửi thấy hơi thở anh phả vào tóc, mùi rượu lẫn mồ hôi nam tính quyến rũ. Tay anh vuốt ve má tôi, ngón cái lướt qua môi dưới. "Lan... anh muốn em."
Đừng dừng lại. Hãy để ngọn lửa bùng cháy. Em đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu.
Tôi gật đầu, môi tìm môi anh trong nụ hôn cuồng nhiệt. Môi anh mềm mại nhưng đòi hỏi, lưỡi anh khám phá miệng tôi với vị rượu vang chát ngọt. Tay anh ôm chặt eo tôi, kéo sát vào ngực rộng, nhịp tim anh đập thình thịch như trống trận. Tôi cảm nhận độ cứng của anh ép vào bụng mình qua lớp quần, một lời hứa hẹn đầy kích thích. Chúng tôi ngã vào nhau trên ghế sofa cũ kỹ, tiếng vải sột soạt hòa quyện với tiếng thở dốc.
Anh cởi nút áo blouse của tôi chậm rãi, từng nút một, mắt không rời khỏi làn da rám nắng lộ ra. "Em đẹp quá, Lan." Giọng anh khàn đục dục vọng. Tôi run rẩy khi anh hôn xuống cổ, liếm nhẹ xương quai xanh, hơi thở nóng bỏng khiến núm vú tôi cứng lại dưới lớp ren áo ngực. Mùi da anh, mặn mòi như biển cả Vendée, hòa quyện với hương hoa oải hương từ áo tôi. Tay tôi lần xuống thắt lưng anh, kéo khóa quần, cảm nhận độ nóng và độ cứng của anh qua lớp vải lót mỏng.
Chúng tôi lột bỏ hết quần áo, da thịt trần trụi quấn quýt. Anh nâng tôi lên, mang vào phòng ngủ trên tầng, nơi chiếc giường gỗ lớn phủ chăn len ấm áp chờ đợi. Mưa ngoài cửa sổ giờ đã nặng hạt, tiếng lộp độp như nhịp tim dồn dập. Anh đặt tôi xuống, quỳ giữa hai chân tôi, mắt ngắm nghía vùng kín ẩm ướt. "Em ướt nhẹp rồi," anh cười, ngón tay vuốt ve mép ngoài, khiến tôi cong người rên rỉ. Cảm giác da thịt anh chạm vào tôi mềm mại mà mạnh mẽ, từng vòng xoáy chậm rãi đẩy tôi đến bờ vực.
Tôi nắm tóc anh, kéo anh lên hôn, tay vuốt ve lưng anh, móng tay cào nhẹ để lại dấu đỏ. Anh ngậm lấy núm vú tôi, mút mạnh, lưỡi xoáy tròn khiến tôi hét khẽ tên anh. "Jacques... ah... đừng dừng." Cơ thể tôi uốn éo, mồ hôi lấm tấm, mùi arousal nồng nàn lan tỏa trong phòng kín. Anh trượt xuống, môi hôn dọc bụng, đến vùng tam giác tối màu. Lưỡi anh chạm vào hột le, liếm láp dồn dập, ngón tay thọc sâu vào trong tôi, móc ngoáy điểm G khiến nước nhờn tuôn trào. Tiếng chụt chụt ướt át vang lên, hòa cùng tiếng rên của tôi ngày càng cao vút.
Trời ơi, anh làm em tan chảy. Sâu hơn nữa, Jacques, em sắp...
Anh dừng lại đúng lúc, trườn lên, cọ xát đầu dương vật vào lối vào tôi. "Em sẵn sàng chưa?" Anh hỏi, mắt nhìn sâu vào mắt tôi, chờ sự đồng ý. "Có, anh vào đi, em cần anh." Tôi thì thầm, chân quặp chặt hông anh. Anh đẩy mạnh, lấp đầy tôi hoàn toàn, độ to và dài khiến tôi no đủ, đau đớn xen lẫn khoái lạc. Chúng tôi nhịp nhàng, anh ra vào chậm rồi nhanh dần, tiếng da thịt va chạm bạch bạch át cả tiếng mưa. Tay anh bóp mông tôi, nâng cao để đâm sâu hơn, chạm đến tử cung. Tôi cào lưng anh, cắn vai anh để kìm tiếng hét, vị mặn của mồ hôi anh trên môi.
Căng thẳng dâng trào, cơ thể tôi co giật, vòm miệng khô khốc vì thở dốc. "Anh... em sắp ra!" Anh tăng tốc, một tay xoa hột le tôi, đẩy tôi vượt giới hạn. Sóng khoái cảm ập đến, tôi siết chặt anh, hét lớn khi cực khoái bùng nổ, nước nhờn phun ra ướt đẫm ga giường. Anh rên rỉ theo, bắn tinh nóng hổi sâu vào trong tôi, cơ thể run rẩy trong vòng tay nhau.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, mồ hôi hòa quyện. Anh hôn nhẹ trán tôi, tay vuốt tóc. "Cảm ơn em, Lan. Đêm nay... tuyệt vời." Tôi mỉm cười, nép vào ngực anh, nghe nhịp tim anh chậm lại. Ngoài kia, mưa ngớt dần, để lại không khí trong lành sau cơn bão.Avis de deces les epessesđã mang tôi đến đây, nhưng chính dục vọng và tình yêu mới giữ tôi lại.
Sáng hôm sau, thức dậy bên anh, tôi biết đây không phải kết thúc. Jacques hứa sẽ đến Việt Nam thăm tôi, và tôi tin, ngọn lửa này sẽ cháy mãi. Cuộc gặp gỡ từ một thông báo tử thần đã khơi dậy sự sống mãnh liệt nhất trong chúng tôi.