Tôi là Lan, thư ký riêng của anh Minh, giám đốc công ty quảng cáo nhỏ mà tôi làm việc đã hơn một năm. Văn phòng nằm trên tầng cao của tòa nhà trung tâm Sài Gòn, nơi ánh nắng chiều len qua cửa kính lớn, nhuộm vàng những chồng tài liệu trên bàn. Mỗi ngày, tôi chứng kiến anh Minh di chuyển uyển chuyển giữa các cuộc họp, bộ vest ôm sát thân hình cao ráo, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng khiến tim tôi đập lệch nhịp. Nhưng gần đây, những cử chỉ của anh khiến tôi bối rối. Tay anh đặt nhẹ lên vai tôi khi chỉ bài thuyết trình, ngón tay lướt qua eo tôi lúc rót cà phê, và những tin nhắn riêng tư kiểu "Em mặc váy hôm nay đẹp quá, anh phân tâm mất rồi". Ban đầu, tôi nghĩ đó là sự thân thiện của sếp với nhân viên, nhưng dần dần, tôi cảm thấy cần phải ghi lại.Bằng chứng quấy rối tình dục, tôi tự nhủ, dù sâu thẳm trong lòng, một phần tôi lạithích thúvới sự chú ý ấy.
Hôm nay, thứ Sáu, văn phòng vãn người sớm vì cuối tuần. Tôi ngồi một mình ở bàn làm việc, tay run run mở điện thoại. Trong thư mục bí mật, tôi đã lưu những tấm ảnh chụp lén: bàn tay anh Minh đặt trên đùi tôi dưới bàn họp, nụ cười nửa miệng khi anh thì thầm "Em làm anh nóng cả người". Có cả đoạn ghi âm cuộc trò chuyện chiều qua, giọng anh trầm ấm: "Lan, tối nay đi ăn với anh nhé, anh muốn em chỉ riêng cho anh thôi". Đây chính làbằng chứng quấy rối tình dục, đủ để tôi có thể khiếu nại lên ban lãnh đạo nếu cần. Nhưng sao tim tôi lại đập thình thịch thế này? Tôi muốn đối chất với anh, muốn biết anh nghĩ gì, và có lẽ... muốn thừa nhận rằng tôi cũng khao khát anh.
Tôi hít sâu, ngửi thấy mùi cà phê còn vương trên bàn. Da đầu ngón tay tôi nóng ran khi chạm vào màn hình. "Mình phải mạnh mẽ, Lan ơi. Nhưng nếu anh ấy chạm vào mình lần nữa, mình có cưỡng lại được không?"
Cửa phòng anh Minh mở ra, anh bước vào với chiếc cà vạt lỏng lẻo, áo sơ mi xắn tay lộ cánh tay cơ bắp. "Lan, em còn ở đây à? Tốt quá, anh cần em giúp xem báo cáo cuối." Giọng anh ấm áp, ánh mắt lướt qua người tôi như vuốt ve. Tôi nuốt nước bọt, đứng dậy cầm điện thoại. "Anh Minh, em có chuyện muốn nói. Về... những hành động của anh gần đây." Anh nhướn mày, ngồi xuống ghế da lớn, ra hiệu tôi lại gần. Tôi bước tới, đặt điện thoại lên bàn, mở thư mục. "Đây làbằng chứng quấy rối tình dục. Tay anh chạm vào em, tin nhắn riêng tư, những lời nói... Em nghĩ anh nên giải thích."
Anh Minh nhìn màn hình, rồi ngẩng lên, đôi mắt đen láy khóa chặt vào tôi. Không giận dữ, mà là nụ cười chậm rãi lan ra, khiến không khí phòng đột ngột nóng hơn. "Lan, em nghĩ đây là quấy rối sao? Anh chỉ làm những gì anh cảm thấy thôi. Nhưng em... em cũng cười đáp lại anh mà, phải không?" Anh đứng dậy, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn gang tấc. Tôi cảm nhận hơi thở anh phả vào má, mùi da thuộc từ ghế sofa lẫn với nước hoa gỗ ấm. Tay anh đưa ra, nhưng lần này dừng lại, chờ đợi. "Em có ghét anh không, Lan? Hay em cũng muốn anh chạm vào em?" Giọng anh khàn khàn, như lời mời gọi từ cõi sâu thẳm.
Tim tôi đập loạn xạ, da cổ tôi nổi gai ốc dưới lớp áo lụa mỏng. Tôi lắc đầu, giọng thì thầm: "Em... em không ghét. Em thích, anh Minh ạ. Nhưng em sợ." Anh mỉm cười, bàn tay to lớn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, kéo tôi sát hơn. Môi anh chạm môi tôi, mềm mại ban đầu, rồi dữ dội hơn, lưỡi anh khám phá vị ngọt của tôi. Tôi đáp lại cuồng nhiệt, tay vòng qua cổ anh, cảm nhận cơ ngực săn chắc qua lớp vải. "Vậy thì đây không phải quấy rối nữa, phải không em?" Anh thì thầm giữa những nụ hôn, tay lướt xuống lưng tôi, kéo khóa váy.
Váy tôi trượt xuống sàn, để lộ bộ đồ lót ren đen mà tôi cố tình mặc hôm nay. Anh rên khẽ, mắt tối sầm dục vọng. "Em đẹp quá, Lan." Chúng tôi ngã xuống ghế sofa lớn trong phòng, da thịt chạm nhau nóng bỏng. Tay anh vuốt ve đùi tôi, ngón tay lướt nhẹ lên lớp ren ẩm ướt, khiến tôi cong người rên rỉ. Mùi da thịt anh hòa quyện với hương hoa từ nước hoa tôi, tiếng thở dốc vang vọng trong không gian yên tĩnh. Tôi cởi nút áo anh, hôn lên ngực anh, nếm vị mặn của mồ hôi, lưỡi lướt qua núm vú cứng ngắc. "Anh... anh làm em điên rồi," tôi thì thầm, tay lần xuống khóa quần anh.
Cơ thể tôi như lửa cháy, từng tế bào khao khát anh. "Đây là bằng chứng thật sự, Lan ơi. Bằng chứng rằng chúng ta thuộc về nhau."
Anh Minh nâng tôi lên bàn làm việc, giấy tờ rơi lả tả, nhưng chẳng ai quan tâm. Anh quỳ xuống, môi anh hôn lên bụng tôi, rồi thấp dần, hơi thở nóng hổi phả vào nơi nhạy cảm nhất. Lưỡi anh chạm vào, liếm láp chậm rãi, khiến tôi hét khẽ, tay bấu chặt mép bàn gỗ bóng loáng. Vị của tôi trên lưỡi anh, tiếng chụt chụt ướt át hòa với tiếng mưa bắt đầu rơi ngoài cửa sổ. "Em ngọt quá, Lan," anh ngẩng lên, môi bóng nhẫy. Tôi kéo anh đứng dậy, cởi quần anh, cầm lấy dương vật cứng ngắc, vuốt ve từ gốc đến đầu, cảm nhận nó giật giật trong tay. Anh rên lớn, đẩy tôi nằm ngửa, chân tôi dang rộng mời gọi.
Anh tiến vào tôi chậm rãi, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn hảo. Tôi cắn môi, cảm giác căng tràn, đau ngọt khiến mắt tôi mờ đi. "Anh... sâu hơn," tôi van xin, hông nâng lên đón anh. Chúng tôi hòa quyện, nhịp điệu tăng dần, tiếng da thịt va chạm slap slap vang vọng, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống ngực tôi. Tay anh bóp nhẹ vú tôi, ngón cái xoa núm vú, gửi sóng khoái lạc lan tỏa. Tôi quấn chân quanh hông anh, móng tay cào nhẹ lưng anh, để lại dấu đỏ. "Lan... em chặt quá... anh sắp..." Anh gầm gừ, nhịp đẩy mạnh bạo hơn.
Đỉnh điểm đến, tôi co giật trước, hét tên anh, cơn cực khoái như sóng thần cuốn phăng mọi thứ. Anh theo sau, bắn sâu vào tôi, cơ thể run rẩy ôm chặt lấy tôi. Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, tiếng mưa lộp độp trên kính như bản nhạc nền dịu dàng. Anh hôn trán tôi, thì thầm: "Từ nay, không cần bằng chứng gì nữa. Chúng ta có nhau rồi."
Sau đó, chúng tôi dọn dẹp, mặc lại quần áo, nhưng ánh mắt trao nhau đầy hứa hẹn. Tôi xóa hết những tấm ảnh, vì giờ đây,bằng chứng quấy rối tình dụcấy chỉ là khởi đầu cho tình yêu thực sự. Trên đường về, gió đêm mát rượi thổi qua tóc tôi, tôi mỉm cười. Cuộc đời tôi đã thay đổi, từ nghi ngờ đến đam mê mãnh liệt, và tôi không hối hận chút nào.