Tôi lái chiếc xe thuê qua những con đường ngoằn ngoèo phủ đầy sương mù của vùng Auvergne, trái tim đập thình thịch khi địa chỉ trên GPS dần hiện rõ:63190 Ravel 31 Les Renards. Đó là nơi tôi đã tình cờ tìm thấy trên một diễn đàn du lịch bí mật dành cho những tâm hồn khao khát tự do. "Một khu nghỉ dưỡng riêng tư giữa rừng renards – những chú cáo hoang dã", mô tả viết vậy, kèm theo những lời thì thầm về những đêm không ngủ. Tôi, Lan, 30 tuổi, độc thân sau cuộc ly hôn cay đắng, cần một nơi đểravel– để tháo gỡ những nút thắt trong lòng. Không khí se lạnh len qua khe cửa sổ, mang theo mùi lá mục và hoa dại, khiến da tôi nổi gai ốc đầy phấn khích.
Ngôi nhà hiện ra như từ giấc mơ: một biệt thự cổ kính nép mình dưới tán cây sồi già, bảng hiệu bằng gỗ khắc chữ "Les Renards" lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Tôi dừng xe, bước ra với chiếc vali nhỏ, đôi giày cao gót lún nhẹ vào sỏi trắng. Cánh cửa mở toang, và anh ấy xuất hiện – Pierre, chủ nhân nơi này. Cao lớn, mái tóc đen rối bù, đôi mắt xanh sâu thẳm như hồ nước mùa thu. Nụ cười của anh ấm áp, giọng nói trầm ấm với chút accent Pháp quyến rũ: "Chào mừng đến63190 Ravel 31 Les Renards, mademoiselle Lan. Tôi đã chờ cô."
Phòng tôi là một kiệt tác: giường kingsize phủ ga lụa trắng, cửa sổ nhìn ra rừng thông, lò sưởi tí tách cháy. Pierre mang rượu vang đỏ vào, ly pha lê chạm nhau kêu leng keng. "Uống đi, để xua tan cái lạnh", anh nói. Vị rượu đậm đà lan tỏa trên đầu lưỡi tôi, ấm nóng xuống cổ họng, đánh thức mọi giác quan. Chúng tôi trò chuyện bên lò sưởi – về cuộc sống ở Sài Gòn ồn ào của tôi, về những đêm cô đơn; về anh, người nghệ sĩ lang thang đã biến nơi này thành thiên đường riêng tư. Ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét cằm vuông vức, và tôi cảm nhận được sức hút nam tính tỏa ra như hương gỗ đàn hương.
Sao anh ấy lại nhìn tôi như vậy? Như thể đang lột trần tâm hồn tôi...
Đêm buông xuống, Pierre mời tôi dùng bữa tối ngoài trời. Bàn ăn dưới hiên nhà, nến lung linh, món foie gras tan chảy trong miệng với vị béo ngậy hòa quyện mật ong. Gió thoảng mang mùi lá thông và khói củi, da tôi râm ran dưới lớp váy lụa mỏng. Anh kể về những chú cáo thực sự sống trong rừng quanh đây, những sinh vật hoang dã nhưng đầy mê hoặc. "Như dục vọng của con người", anh thì thầm, tay vô tình chạm nhẹ mu bàn tay tôi. Cái chạm ấy như điện giật – da anh ấm áp, thô ráp từ lao động, khiến mạch đập ở cổ tay tôi dồn dập.
Bữa ăn kết thúc, anh bật nhạc – bảnBolérocủa Ravel, giai điệu chậm rãi leo thang như nhịp tim đang tăng tốc. "Nhảy với tôi chứ?", Pierre vươn tay. Tôi gật đầu, để anh kéo tôi vào vòng tay. Cơ thể anh chắc nịch, ngực rộng ép sát ngực tôi qua lớp áo sơ mi mỏng. Chúng tôi xoay vòng chậm rãi trên sàn gỗ, hơi thở anh phả nóng vào tai tôi, mùi nước hoa nam tính lẫn mồ hôi thoang thoảng khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tay anh lướt dọc lưng tôi, ngón cái ấn nhẹ vào khe hông, gửi những đợt sóng khoái cảm dâng trào.
Tôi muốn anh ấy. Ngay lúc này.
Anh dẫn tôi vào phòng khách lớn hơn, nơi thảm Ba Tư mềm mại trải rộng, lò sưởi vẫn reo vui. Pierre hôn tôi đầu tiên – môi anh mềm mại nhưng đòi hỏi, lưỡi luồn vào khám phá khoang miệng tôi với vị rượu vang còn đọng lại. Tôi đáp lại cuồng nhiệt, tay luồn vào tóc anh kéo sát hơn. Quần áo rơi dần: váy tôi tuột xuống, để lộ làn da rám nắng và ren nội y đen. Anh thì thầm bằng tiếng Pháp, "Belle... si belle", trong khi tay vuốt ve đùi tôi, móng tay cào nhẹ gây tê rần. Tôi cởi nút áo anh, ngực anh săn chắc, lông ngực đen nhánh cọ vào núm vú tôi cứng ngắc.
Cơ thể anh hoàn hảo, như được tạc từ đá cẩm thạch. Tôi chưa bao giờ cảm thấy sống động thế này.
Chúng tôi ngã xuống thảm, anh quỳ giữa hai chân tôi, hôn dọc cổ xuống bụng. Môi anh nóng bỏng trên da tôi, lưỡi vẽ vòng quanh rốn khiến tôi rên rỉ đầu tiên – âm thanh khàn khàn vang vọng trong phòng. Mùi da thịt anh quyện với hương lửa, khiến không khí đặc quánh dục vọng. Tay tôi nắm chặt vai anh khi anh kéo nội y tôi xuống, hơi thở anh phả vào nơi ẩm ướt nhất. "Em ướt rồi", anh cười khúc khích, ngón tay trượt vào nhẹ nhàng, cong móc chạm điểm nhạy cảm khiến hông tôi cong lên. Tôi cắn môi, tiếng thở dốc hòa quyện với bản Boléro đang dâng cao.
Anh cởi quần, dương vật anh dựng đứng, mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng. Tôi vuốt ve nó, cảm nhận độ cứng nóng bỏng trong lòng bàn tay, vị mặn khi liếm nhẹ. Pierre rên lên, giọng trầm như sấm: "Lan... em làm anh điên rồi". Anh đeo bao cao su nhanh chóng – sự chu đáo ấy khiến tôi càng yêu anh hơn – rồi từ từ tiến vào. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi hét khẽ, tường âm đạo co bóp ôm chặt anh. Chúng tôi bắt đầu nhịp điệu chậm, anh đẩy sâu, ma sát từng centimet gửi khoái cảm lan tỏa từ bụng dưới lên não bộ.
Tốc độ tăng dần, theo điệu nhạc Ravel leo thang cuồng nộ. Da thịt va chạm bạch bạch, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống ngực tôi, vị mặn trên môi khi tôi liếm. Tay anh bóp mông tôi, nâng hông để chạm sâu hơn, mỗi cú thúc chạm tử cung khiến sao băng nổ tung trong tôi. Tôi cào lưng anh, để lại vệt đỏ, tiếng rên của tôi hòa với anh thành bản giao hưởng dâm đãng. "Mạnh hơn... Pierre!", tôi van xin, và anh chiều theo, hông dập mạnh mẽ như sóng vỗ.
Đỉnh điểm đến đột ngột: cơ thể tôi co giật, âm đạo siết chặt anh như gọng kìm, khoái cảm bùng nổ từ lõi lan ra tứ chi, tôi hét tên anh trong cơn cực khoái kéo dài. Pierre theo sau vài giây, thân hình căng cứng, rên rỉ sâu trong cổ họng khi phóng thích. Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, cơ thể dính chặt mồ hôi, nhịp tim đập chung một nhịp.
Sau đó là sự dịu dàng. Anh ôm tôi vào lòng, hôn trán tôi, tay vuốt tóc. "Cảm ơn em, vì đã đến63190 Ravel 31 Les Renards", anh thì thầm. Tôi mỉm cười, ngửi mùi anh quyện với mùi tình ái trên da. Ngoài cửa sổ, cáo hoang hú vang trong đêm, như lời chúc phúc cho khoảnh khắc này.
Đây không chỉ là một đêm. Đây là sự giải thoát. Tôi đã tìm thấy chính mình giữa những chú cáo hoang dã.
Sáng hôm sau, khi bình minh nhuộm hồng rừng cây, chúng tôi chia tay với nụ hôn dài. Tôi lái xe đi, cơ thể vẫn rung động dư âm, biết rằng63190 Ravel 31 Les Renardssẽ mãi là bí mật ngọt ngào trong tim. Cuộc đời tôi giờ đây rực rỡ hơn, dục vọng không còn là gánh nặng mà là sức mạnh.