Ánh chiều tà len qua rèm cửa sổ mỏng manh, nhuộm đỏ căn phòng nhỏ xinh xắn ở ngoại ô Sài Gòn. Tôi ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, laptop mở toang trước mặt, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Lan nằm trên giường, mái tóc đen dài xõa tung, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn long lanh sức sống. Cô ấy bịbệnh lao, loại bệnh quái ác đã cướp đi bao sức khỏe của biết bao người. Chúng tôi yêu nhau ba năm, và giờ đây, khi cô ấy đang hồi phục sau mấy tháng uống thuốc, dục vọng trong tôi lại trỗi dậy mãnh liệt.
"Anh làm gì đấy?" Lan hỏi, giọng khàn khàn đặc trưng của người mới khỏi bệnh, nhưng nghe sao mà quyến rũ đến lạ.
Tôi ngập ngừng, tim đập thình thịch."Mình muốn cô ấy quá, nhưng liệu có an toàn không? Bệnh lao có lây qua đường tình dục k?"Đó là câu hỏi ám ảnh tôi suốt mấy tuần nay. Tôi gõ nhanh vào Google:bệnh lao có lây qua đường tình dục k. Kết quả hiện ra rõ ràng: không, bệnh lao chủ yếu lây qua đường hô hấp, qua không khí khi ho hen, chứ không phải qua quan hệ tình dục. Tôi thở phào, một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng.
"Mình muốn cô ấy quá, nhưng liệu có an toàn không? Bệnh lao có lây qua đường tình dục k?"
"Anh đang lo cho em à?" Lan mỉm cười, ngồi dậy, chiếc áo sơ mi mỏng tang ôm sát vòng một đầy đặn. Mùi hương sữa tắm thoang thoảng từ cơ thể cô ấy lan tỏa, lẫn với chút mùi thuốc kháng sinh nhè nhẹ, tạo nên một hỗn hợp kích thích lạ lùng.
Tôi đứng dậy, tiến lại gần giường. Tay tôi chạm nhẹ vào má cô ấy, da thịt mềm mại, ấm áp. "Em khỏe hơn rồi, phải không? Anh... anh muốn em lắm."
Đôi môi Lan hé mở, hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi. "Em cũng vậy. Đừng lo nữa, bác sĩ bảo em không còn lây nữa rồi."
Act 1 kết thúc ở đây, với nỗi sợ hãi ban đầu tan biến, nhường chỗ cho khát khao dâng trào.
Chúng tôi ngã vào nhau như hai cơn sóng vỡ bờ. Tôi hôn Lan cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt, vị ngọt ngào từ nước bọt cô ấy lan tỏa khắp khoang miệng. Tay tôi luồn dưới áo, vuốt ve làn da mịn màng, núm vú săn cứng dưới lòng bàn tay. Cô ấy rên rỉ khe khẽ, âm thanh như tiếng thì thầm của gió đêm, khiến dương vật tôi cương cứng đau nhức trong quần.
"Bệnh lao có lây qua đường tình dục k? Không đâu, giờ mình có thể yêu cô ấy hết mình."Ý nghĩ ấy lóe lên, xua tan mọi do dự còn sót lại.
"Bệnh lao có lây qua đường tình dục k? Không đâu, giờ mình có thể yêu cô ấy hết mình."
Lan cởi nút áo tôi, móng tay cào nhẹ lên ngực, để lại những vệt đỏ rát bỏng. Chúng tôi lăn lộn trên giường, ga trải giường nhàu nhĩ dưới sức nặng cơ thể. Tôi cởi chiếc quần lót ren của cô ấy, mùi hương phụ nữ nồng nàn xộc lên mũi – hỗn hợp mồ hôi, dịch nhờn và chút ẩm ướt từ cơn thèm khát. Lồn cô ấy ướt át, hồng hào, mời gọi. Ngón tay tôi lướt nhẹ qua mu lông đen nhánh, chạm vào hột le sưng mọng. Lan cong người, tiếng rên lớn hơn: "A... anh... đừng dừng lại."
Tôi quỳ xuống, mặt áp sát vùng kín cô ấy. Lưỡi tôi liếm láp, vị mặn ngọt của dịch âm đạo tràn ngập giác quan. Cô ấy nắm tóc tôi, hông uốn éo, hơi thở dồn dập xen lẫn tiếng cười khúc khích hạnh phúc. Bên ngoài, tiếng xe máy vù vù xa dần, nhường chỗ cho nhịp tim đập loạn xạ của chúng tôi.
Rồi Lan đẩy tôi nằm ngửa, đôi mắt cô ấy cháy bỏng dục vọng. Cô ấy trườn lên, cầm lấy con cặc tôi cứng ngắc, vuốt ve từ gốc đến đầu khấc bóng loáng. Cảm giác da thịt siết chặt, ấm áp khiến tôi rùng mình. "Em muốn anh bên trong em," cô ấy thì thầm, rồi ngồi lên, từ từ nuốt trọn chiều dài tôi vào trong.
Act 2 leo thang, với những đụng chạm ngày càng dữ dội, xen lẫn nỗi lo mơ hồ về sức khỏe giờ đã tan biến.
Cơ thể Lan nhấp nhô trên tôi, tiếng da thịt va chạmbạch bạchvang vọng căn phòng. Núm vú cô ấy lắc lư trước mắt, tôi với tay bóp mạnh, kéo dài những tiếng rên khoái lạc. Mồ hôi túa ra, nhỏ giọt từ trán cô ấy xuống ngực tôi, vị mặn chát khi tôi liếm láp. Bên trong cô ấy siết chặt, nóng bỏng, như một cái lò lửa đang thiêu đốt linh hồn tôi.
"Nhanh hơn anh... em sắp... aaaa!" Lan hét lên, cơ thể co giật trong cơn cực khoái đầu tiên. Dịch nhờn tuôn ra, ướt đẫm đùi tôi, mùi tanh nồng kích thích thêm. Tôi lật cô ấy nằm sấp, doggy style, tay ôm eo thon, thúc mạnh từ phía sau. Mông cô ấy tròn trịa, trắng hồng, rung động theo từng cú nhấp. Tiếngphạch phạchhòa quyện với tiếng thở hổn hển, tiếng ga giường xào xạc.
"Cô ấy khỏe mạnh, mình đang làm cô ấy hạnh phúc. Bệnh lao có lây qua đường tình dục k? Chẳng sao cả, tình yêu chúng mình mạnh hơn mọi thứ."
"Cô ấy khỏe mạnh, mình đang làm cô ấy hạnh phúc. Bệnh lao có lây qua đường tình dục k? Chẳng sao cả, tình yêu chúng mình mạnh hơn mọi thứ."
Tôi cảm nhận tinh hoàn co rút, cơn bắn tinh sắp đến. Lan quay đầu, đôi môi mọng đỏ: "Ra trong em đi anh, em muốn cảm nhận hết." Những lời ấy như ngòi nổ, tôi gầm gừ, phun trào từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu tử cung cô ấy. Cơ thể chúng tôi run rẩy đồng bộ, cực khoái kéo dài như vô tận.
Act 3, cao trào bùng nổ, dẫn đến sự thăng hoa tuyệt đối.
Chúng tôi nằm vật ra giường, thở dốc. Lan nép vào ngực tôi, tay vuốt ve con cặc đang mềm dần, còn dính đầy dịch của cả hai. Mùi tình dục nồng nặc bao trùm căn phòng – mồ hôi, tinh dịch, dịch âm – tạo nên bản giao hưởng giác quan khó quên. Tim tôi đập chậm lại, nhịp nhàng với nhịp thở của cô ấy.
"Anh yêu em," tôi thì thầm, hôn lên trán cô ấy. Da thịt vẫn nóng ran, những vết đỏ trên người nhau là minh chứng cho đam mê cuồng nhiệt.
Lan mỉm cười, mắt long lanh: "Em cũng vậy. Giờ anh hết lo rồi chứ? Bác sĩ bảo bệnh lao không lây qua đường đó đâu."
Tôi gật đầu, ôm chặt cô ấy hơn. Ánh trăng len qua cửa sổ, chiếu sáng cơ thể trần truồng quấn quýt. Nỗi sợ hãi ban đầu giờ chỉ còn là ký ức xa xôi. Tình yêu chúng tôi đã vượt qua, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sáng mai, Lan sẽ tiếp tục uống thuốc, và chúng tôi sẽ tiếp tục yêu nhau – an toàn, đam mê, bất diệt.
Những ngón tay Lan lướt nhẹ trên lưng tôi, gợi ý một vòng yêu mới. Nhưng giờ, chúng tôi chỉ nằm yên, tận hưởng dư vị ngọt ngào. Cuộc sống, dù có bệnh tật, vẫn đầy màu sắc dục vọng.