Năm 1999, Bình Dương vẫn còn là vùng đất công nghiệp đang trỗi dậy, những nhà máy may mặc và giày da mọc lên như nấm sau mưa. Tôi, Lan, hai mươi hai tuổi, mới vào làm công nhân ở một xưởng may lớn gần Thủ Dầu Một. Cuộc sống ký túc xá chật hẹp, oi bức, tiếng máy khâu rền vang suốt ngày đêm khiến cơ thể mệt mỏi nhưng tâm trí lại đầy những khao khát mơ hồ. Đêm ấy, trời nóng như thiêu, không một cơn gió thoảng qua khung cửa sổ sắt han gỉ. Các chị em trong phòng đã ngủ say, tiếng ngáy đều đều hòa quyện với tiếng côn trùng rả rích ngoài sân.
Tôi nằm trên chiếc chiếu tre mỏng, mồ hôi thấm ướt áo bà ba cũ kỹ, dính sát vào da thịt. Cái nóng làm da tôi bỏng rát, ngực phập phồng theo nhịp thở dồn dập. Đã mấy tháng nay, tôi chưa có một phút giây riêng tư thực sự. Những giấc mơ ban đêm thường xuyên đánh thức tôi, cơ thể u uất với những rung động lạ lùng ở vùng kín. Hôm nay, sau ca làm mười hai tiếng, tôi cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết – một nỗi ngứa ngáy, ẩm ướt lan tỏa từ bụng dưới, khiến hai đùi tôi vô thức cọ xát vào nhau.
Sao mình lại thế này? Chẳng lẽ chỉ có một mình mới dám nghĩ đến những chuyện ấy?
Tôi nhắm mắt, cố xua đi hình ảnh anh chàng kỹ thuật viên ở xưởng, cao ráo với nụ cười toe toét mỗi lần sửa máy. Nhưng càng cố, hình ảnh ấy càng rõ nét: bàn tay chai sạn của anh chạm nhẹ vào vai tôi, hơi thở ấm áp phả vào tai. Cơ thể tôi phản ứng ngay lập tức, núm vú cứng lại dưới lớp vải mỏng, một dòng nhiệt lưu chuyển xuống dưới. Tôi cắn môi, tay phải vô thức luồn xuống bụng, ngón tay chạm vào mép quần lót cotton đã ướt nhẹp.
Tiếng quạt trần kêu cót két như lời thì thầm khuyến khích. Mùi mồ hôi lẫn hương hoa sữa thoang thoảng từ ngoài đường len vào, quyện với mùi da thịt tôi – mặn mòi, nguyên thủy. Tôi hé mắt nhìn quanh: bóng tối bao trùm, chỉ le lói ánh trăng qua khe cửa. Không ai hay biết. Tay tôi run run kéo mép quần lót sang một bên, ngón giữa chạm vào mu lông mềm mại, rồi nhẹ nhàng vuốt ve nếp gấp ẩm ướt.Ôi...Cảm giác điện giật lan tỏa, từ đầu ngón tay đến tận sống lưng. Tôi thở hắt ra, cố kìm tiếng rên.
Đó là1999 Binh Dương thủ dâmđầu tiên của tôi, một bí mật riêng tư giữa đêm hè oi ả. Tay tôi di chuyển chậm rãi, khám phá từng đường nét quen thuộc mà chưa từng chạm đến thế này. Ngón tay trượt qua hột le nhỏ xíu, sưng mọng, mỗi lần chạm là một cơn rùng mình khoái lạc. Mùi tanh nhẹ của dịch nhờn bốc lên, kích thích khứu giác, khiến tôi càng hứng tình. Tôi tưởng tượng anh kỹ thuật viên đang ở đây, quỳ giữa hai chân tôi, lưỡi anh liếm láp nơi nhạy cảm nhất. Tiếng thở của tôi nặng nề hơn, hòa vào tiếng ngáy của bạn cùng phòng.
Cơ thể tôi uốn éo nhẹ trên chiếu, đùi phải gập lại để tay dễ dàng tiếp cận hơn. Tôi tăng nhịp độ, ngón giữa và ngón trỏ xoa vòng quanh hột le, trong khi ngón cái ấn nhẹ vào lối vào ẩm ướt. Nước nhờn tuôn ra lênh láng, thấm ướt cả chiếu tre. Da thịt tôi nóng ran, mồ hôi nhỏ giọt từ trán xuống cổ, trượt qua khe ngực. Mỗi cử động tạo ra tiếngchụt chụtnhỏ xíu, dâm đãng, khiến tim tôi đập thình thịch như trống đánh.
Mình đang làm gì vậy? Nhưng... sướng quá, không dừng được nữa...
Hình ảnh trong đầu tôi sống động hơn: anh ấy cởi áo tôi, miệng ngậm lấy núm vú, tay vuốt ve đùi trong. Tôi dùng tay kia xoa bóp vú mình, nhéo nhẹ núm vú cứng ngắc, cơn đau xen lẫn khoái cảm đẩy tôi lên cao trào dần dần. Chân tôi duỗi thẳng, ngón chân co quắp, cơ bụng siết chặt. Tiếng côn trùng ngoài cửa sổ dường như to hơn, như bản giao hưởng nền cho điệu nhảy xác thịt của tôi. Mùi mồ hôi, mùi tình dục lan tỏa trong không gian kín, khiến đầu óc tôi quay cuồng.
Nhịp tay nhanh hơn, tôi ấn sâu ngón tay vào trong, cảm nhận thành thịt co bóp ôm chặt. Hai ngón tay ra vào nhịp nhàng, móc nhẹ chạm điểm G khiến nước nhờn phun ra từng đợt nhỏ. Hột le bị xoa mạnh, tôi cắn chặt gối để khỏi kêu thành tiếng. Toàn thân tôi run bần bật, mạch máu dồn về hạ bộ, mọi giác quan tập trung vào khoái cảm đang dâng trào.Gần rồi... gần lắm...
Đột nhiên, một cơn co giật mạnh mẽ ập đến. Tôi cong người lên, miệng há ra trong tiếng rên bị kìm nén thành tiếng ú ớ. Sóng khoái lạc vỡ òa, từ bụng dưới lan ra khắp cơ thể, từng đợt co thắt dữ dội khiến nước nhờn tuôn xối xả. Tôi nằm im, thở hổn hển, tay vẫn đặt nhẹ trên mu, cảm nhận dư chấn rung động. Mồ hôi ướt đẫm, da thịt râm ran như sau cơn sốt. Tiếng tim đập dần chậm lại, hòa vào nhịp sống đêm Bình Dương.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với nụ cười kín đáo. Cơ thể nhẹ nhàng, tinh thần sảng khoái lạ thường. Trong giờ nghỉ trưa ở xưởng, khi anh kỹ thuật viên lại cười với tôi, tôi đỏ mặt nhưng không còn e ngại.1999 Binh Dương thủ dâmấy đã mở ra một thế giới mới, nơi tôi làm chủ khoái lạc của chính mình. Những đêm sau, tôi lặp lại, mỗi lần táo bạo hơn, tưởng tượng phong phú hơn. Cuộc sống công nhân vẫn vất vả, nhưng giờ đây, tôi có bí mật riêng – nguồn sức mạnh nội tại giúp tôi vượt qua mọi mệt mỏi.
Thời gian trôi, tôi quen anh ấy thật sự. Những cái chạm tay ban đầu e ấp dần dẫn đến những nụ hôn nồng nàn sau giờ làm. Và khi chúng tôi lần đầu ân ái, tôi dẫn dắt anh khám phá cơ thể mình với sự tự tin từ những đêm thủ dâm ấy. Anh ngạc nhiên trước sự chủ động của tôi, thì thầm: "Em tuyệt vời quá, Lan ơi."
Cảm ơn 1999 Bình Dương, cảm ơn những đêm thủ dâm đầu tiên đã dạy em yêu bản thân.
Giờ đây, ngồi viết lại ký ức này, tôi vẫn cảm nhận được hơi nóng ấy trên da thịt. Bình Dương năm xưa không chỉ là nơi làm việc, mà còn là nơi tôithủ dâmlần đầu, đánh thức người phụ nữ trong tôi. Và câu chuyện ấy vẫn khiến tôi rạo rực mỗi khi nhớ về.