Ánh nắng chiều len qua khe cửa sổ lớp học, nhuộm vàng những trang sách cũ kỹ trên bàn giáo viên. Tôi ngồi ở hàng ghế cuối, mắt không rời khỏicô Lan, người phụ nữ đang say sưa giảng bài về thi ca lãng mạn. Giọng cô trầm ấm, du dương như một bản nhạc, khiến tim tôi đập loạn nhịp. Cô là giảng viên văn học đại học, ba mươi hai tuổi, với mái tóc đen dài buông xõa, đôi môi đỏ mọng luôn khẽ mỉm cười khi nhìn về phía tôi. Chúng tôi đã yêu nhau được sáu tháng, bí mật, nồng nàn, trong những khoảnh khắc trộm dành sau giờ học.
Hôm nay, tôi mang theo một bài thơ tự sáng tác, dành riêng cho cô.Bai thơ em cũng là cô giáo, tôi đặt tên vậy, vì em – người yêu tôi – không chỉ là người tình mà còn là người thầy dẫn dắt tôi qua những cung bậc cảm xúc. Lớp học kết thúc, sinh viên ùa ra ngoài, tiếng cười nói vang vọng hành lang. Cô Lan gọi khẽ: "Anh Minh, em ở lại một chút được không?" Giọng cô ngọt ngào, nhưng ánh mắt lấp lánh sự thèm khát quen thuộc.
Tôi đứng dậy, bước tới bàn giáo viên, tim đập thình thịch. Căn phòng giờ chỉ còn hai chúng tôi, mùi hương hoa nhài từ áo cô lan tỏa, quyện với mùi giấy cũ và mực in. "Cô có việc gì ạ?" Tôi giả vờ ngây thơ, nhưng tay đã khẽ chạm vào tay cô dưới gầm bàn. Da cô mềm mại, ấm áp, khiến mạch máu tôi dồn về hạ bộ.
Em ơi em là bài thơDịu dàng trong gió thoảng heo mayEm dạy anh yêu bằng timBài thơ em cũng là cô giáo.
Tôi thì thầm đọc bài thơ, mắt nhìn sâu vào mắt cô. Cô Lan đỏ mặt, bàn tay siết chặt tay tôi. "Em viết hay quá, anh yêu. Nó làm chị nhớ những đêm mình bên nhau." Giọng cô run run, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi. Chúng tôi khóa cửa lớp, kéo rèm kín mít. Ánh sáng mờ ảo từ khe hở chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đường cong cổ cao, bầu ngực căng tròn dưới lớp áo sơ mi trắng.
Cô kéo tôi lại gần, môi chạm môi trong nụ hôn đầu tiên của buổi chiều. Mùi son môi dâu tây ngọt ngào tan trên lưỡi tôi, lưỡi cô luồn vào, quấn quýt, ướt át. Tay tôi vuốt ve lưng cô, cảm nhận lớp vải mỏng manh, rồi lần xuống mông tròn lẳn. Cô rên khẽ trong cổ họng, âm thanh như tiếng thì thầm của gió, khiến dương vật tôi cương cứng đau đớn trong quần.
"Anh muốn em ngay bây giờ," tôi thì thầm, tay cởi nút áo cô. Cô không kháng cự, ngược lại còn giúp tôi, để lộ chiếc áo lót ren đen ôm sát bầu vú trắng ngần. Tôi cúi xuống hôn lên khe ngực, ngửi thấy mùi da thịt thơm tho, mặn mòi của mồ hôi. Lưỡi tôi liếm láp núm vú hồng hào qua lớp ren, cô cong người, tay ôm đầu tôi, móng tay cào nhẹ da đầu. "Ư... anh... chậm thôi... chị chịu không nổi..."
Chúng tôi chuyển sang bàn giáo viên rộng lớn, nơi cô thường chấm bài. Cô nằm ngửa, váy xô lên tận hông, để lộ quần lót lụa ướt đẫm. Tôi quỳ xuống, hít hà mùi hương phụ nữ nồng nàn từ vùng kín cô, lẫn với nước hoa thoang thoảng. Ngón tay tôi vuốt ve qua lớp vải mỏng, cảm nhận âm hộ nóng bỏng, ướt át rỉ nước. Cô Lan cắn môi, mắt nhắm nghiền:Trời ơi, anh làm chị điên mất. Đừng dừng lại.
Tôi kéo quần lót xuống, ngậm lấy hột le sưng mọng. Vị mặn ngọt của dịch nhờn lan tỏa trên lưỡi, tôi liếm láp chậm rãi, từ âm vật xuống lối vào hồng hào. Cô rên rỉ lớn hơn, tiếng vọng trong phòng kín: "A... anh... liếm sâu nữa... chị sướng quá!" Hông cô uốn éo, tay siết chặt mép bàn gỗ, gỗ kêu cót két dưới sức ép. Tôi thọc lưỡi sâu vào, nếm trọn vị tình yêu của em, trong khi tay vuốt ve đùi trong mịn màng, lông tơ dựng đứng vì khoái lạc.
Khi cô sắp lên đỉnh, tôi đứng dậy, cởi quần, để lộ dương vật cương ngắc, đầu khấc bóng loáng. Cô Lan ngồi dậy, nắm lấy nó, vuốt ve từ gốc đến ngọn, mắt long lanh dục vọng. "Để chị thưởng cho bài thơ đẹp của em." Môi cô ngậm lấy, lưỡi quấn quanh thân, hút mạnh như muốn nuốt chửng. Cảm giác ấm nóng, ướt át bao bọc tôi, tiếng chụt chụt dâm đãng vang lên. Tôi nắm tóc cô, đẩy nhẹ hông, tận hưởng khoái cảm dâng trào.
Không thể chờ lâu hơn, tôi đặt cô nằm lại, dạng chân rộng. Dương vật tôi chạm vào cửa mình ướt nhẹp, trượt vào dễ dàng nhờ dịch nhờn dồi dào. "Aaa... anh vào hết đi... chị muốn anh lấp đầy!" Cô hét khẽ, âm đạo siết chặt quanh tôi, nóng bỏng như lửa. Tôi thúc mạnh, từng nhịp một, da thịt va chạm bạch bạch, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực tôi xuống ngực cô. Mùi mồ hôi hòa quyện với mùi tình dục nồng nàn, không khí phòng học giờ như một tổ ấm dục vọng.
Chúng tôi thay đổi tư thế, cô ngồi lên tôi, cưỡi ngựa như nữ kỵ sĩ dũng mãnh. Bầu vú cô nảy tưng tưng theo nhịp, tôi ngậm lấy một bên, cắn nhẹ núm vú khiến cô rú lên sung sướng. Tay cô chống lên vai tôi, móng tay bấu vào da thịt, để lại dấu đỏ. "Anh... chị yêu anh... bài thơ của anh làm chị không thể quên!" Nội tâm tôi cuồn cuộn:Em là cô giáo, là người yêu, là tất cả. Mỗi nhịp thúc là lời tỏ tình thầm lặng.
Căng thẳng dâng cao, tôi cảm nhận âm đạo cô co thắt dữ dội, báo hiệu cao trào. "Chị sắp... anh ơi... cùng chị!" Cô hét, cơ thể run rẩy, dịch nhờn tuôn xối xả ướt đẫm đùi chúng tôi. Tôi đẩy mạnh vài nhịp cuối, tinh trùng bắn vọt vào sâu trong em, khoái lạc lan tỏa từ đầu đến chân như sóng thần. Chúng tôi ôm chặt nhau, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.
Sau cơn bão tố, chúng tôi nằm bên nhau trên bàn, vuốt ve nhẹ nhàng. Ánh chiều tà len qua rèm, nhuộm đỏ da thịt chúng tôi. Cô Lan hôn lên má tôi: "Bài thơ em cũng là cô giáo của anh sẽ mãi là kỷ niệm đẹp nhất." Tôi mỉm cười, ôm em chặt hơn. Bên ngoài, tiếng chuông trường vang vọng, nhưng trong tim chúng tôi, chỉ còn dư âm ngọt ngào của tình yêu và dục vọng hòa quyện.
Chúng tôi dọn dẹp, mặc quần áo, trao nhau nụ hôn chia tay tạm biệt. Đêm nay, tôi sẽ viết tiếp những vần thơ mới, về người phụ nữ vừa là thầy vừa là em, mãi mãi trong tim tôi.