Tôi là Minh, một chàng trai 28 tuổi sống một mình trong căn hộ nhỏ giữa Sài Gòn nhộn nhịp. Cuộc sống văn phòng bận rộn khiến tôi ít khi có thời gian hẹn hò, và thế làbệnh do thủ dâmbắt đầu ám ảnh tôi. Mỗi đêm, sau khi tắt đèn, tay tôi lại lần mò xuống dưới, tưởng tượng những hình ảnh nóng bỏng từ phim ảnh hay ký ức mơ hồ về những cô gái từng gặp. Ban đầu chỉ là giải tỏa, nhưng dần dần, cơ thể tôi mệt mỏi lạ thường: đau lưng, mất ngủ, thậm chí cả... yếu sinh lý. Tôi đọc trên mạng, nhiều người bảo thủ dâm quá mức gây rabệnh do thủ dâm, một thứ bệnh vô hình nhưng hành hạ đủ đường. Lo lắng, tôi quyết định đến phòng khám tư nhân ven đường.
Phòng khám sạch sẽ, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng lẫn với hương hoa nhài dịu nhẹ. Y tá Hương, một cô gái khoảng 25 tuổi, đón tôi với nụ cười ấm áp. Cô ấy mặc bộ đồng phục trắng ôm sát, mái tóc đen dài buộc đuôi gà, đôi mắt to tròn long lanh như biết nói. "Anh Minh ạ, bác sĩ đang bận, anh ngồi chờ chút nhé," cô nói, giọng ngọt ngào khiến tim tôi đập nhanh hơn. Tôi gật đầu, cố che giấu sự bối rối khi ánh mắt cô vô tình lướt qua vùng háng tôi – nơi đang căng tức vì những suy nghĩ lệch lạc.
Tại sao lại thế này? Chỉ nhìn thôi mà cơ thể đã phản ứng. Chắc chắn là dobệnh do thủ dâmrồi, nó làm tôi mất kiểm soát.
Chờ đợi khiến tôi sốt ruột. Cuối cùng, Hương dẫn tôi vào phòng khám riêng. "Bác sĩ hôm nay nghỉ, nhưng em có thể khám sơ bộ cho anh. Anh kể em nghe triệu chứng đi." Cô ngồi sát bên, tay cầm sổ ghi chép, mùi nước hoa thoang thoảng từ cổ cô xộc vào mũi tôi – hương vani quyến rũ. Tôi ngập ngừng kể hết: thủ dâm hàng ngày, mệt mỏi, đau tức, sợ vô sinh. Hương lắng nghe chăm chú, má cô ửng hồng khi tôi nói chi tiết.
"Anh ơi,bệnh do thủ dâmkhông phải bệnh thật đâu," cô thì thầm, đặt tay lên vai tôi trấn an. Bàn tay cô ấm áp, mềm mại qua lớp áo sơ mi mỏng. "Đó chỉ là tin đồn. Nhưng nếu anh nghiện quá, cơ thể sẽ kiệt sức thôi. Em có cách giúp anh... thư giãn tự nhiên hơn." Ánh mắt cô nhìn thẳng vào tôi, đầy mời gọi. Tim tôi đập thình thịch, không khí phòng khám đột nhiên nóng ran.
Tôi nuốt nước bọt. "Cách gì vậy em?" Hương mỉm cười e thẹn, đứng dậy khóa cửa phòng. "Liệu pháp tình yêu, anh thử không? Em cũng... cô đơn lắm." Lời thú nhận của cô như mở van cho dục vọng tôi dồn nén. Chúng tôi là người lớn, cả hai đều đồng ý, không ép buộc. Cô tiến lại gần, môi chạm nhẹ môi tôi – vị ngọt của son môi, hơi thở nóng hổi mang theo mùi bạc hà.
Act hai bắt đầu từ nụ hôn ấy. Chúng tôi ngã xuống chiếc giường khám nhỏ, tay tôi run run cởi nút áo cô. Lớp vải trắng trượt xuống, để lộ làn da trắng mịn, bộ ngực căng tròn ẩn dưới lớp ren đen mỏng manh. Tôi hít hà mùi da thịt cô, mặn mòi pha lẫn nước hoa, ngón tay lướt qua núm vú hồng hào đang săn lại vì lạnh và hứng tình. "Anh... chậm thôi," Hương thì thầm, giọng run rẩy, tay cô vuốt ve ngực tôi, móng tay cào nhẹ khiến da tôi nổi gai ốc.
Cảm giác thật quá. Không phải bàn tay mình nữa, mà là da thịt thật sự, ấm áp, sống động.Bệnh do thủ dâmcủa tôi sắp được chữa khỏi rồi sao?
Cô đẩy tôi nằm ngửa, quỳ giữa hai chân tôi. Đôi môi đỏ mọng cúi xuống, liếm nhẹ qua lớp quần lót đang ướt át. Tiếng vải sột soạt, hơi thở cô phả vào da thịt nhạy cảm khiến tôi rên khẽ. Rồi cô kéo tụt quần tôi ra, "cậu nhỏ" bật tung, cứng ngắc, mạch máu nổi rõ. Hương ngậm lấy, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, vị mặn của dịch rỉ hòa quyện với nước bọt cô. Tôi nắm tóc cô, hông vô thức nhô lên, tiếng nuốt ực ực vang vọng trong phòng yên tĩnh. Mùi mồ hôi bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với hương phụ nữ ẩm ướt từ giữa hai đùi cô.
Không chịu nổi, tôi kéo cô lên, lật ngửa. Tay tôi lần mò xuống dưới váy cô, ngón tay chạm vào lớp lông mu mềm mại, rồi là khe thịt nóng ran, ướt nhẹp. "Em ướt quá Hương ơi," tôi thì thào, ngón tay luồn vào, cảm nhận thành thịt co bóp siết chặt. Cô rên rỉ, tiếng "ưm... a..." vang vọng, hông uốn éo theo nhịp tay tôi. Tôi liếm núm vú cô, vị da thịt ngọt ngào, răng khẽ cắn khiến cô cong người. Không khí phòng khám giờ đặc quánh mùi tình dục – mồ hôi, dịch nhờn, hơi thở dồn dập.
Chúng tôi vật lộn trong đam mê, da thịt va chạmbạch bạch, tiếng rên hòa quyện thành bản giao hưởng dâm đãng. Hương ngồi dậy, cưỡi lên tôi, dẫn "cậu nhỏ" vào hang động ẩm ướt của cô. Cảm giác siết chặt, nóng bỏng bao trùm lấy tôi – khác hẳn bàn tay khô khan. Cô nhún nhảy, bộ ngực nảy tưng tưng trước mắt, tôi với tay bóp chặt, cảm nhận độ đàn hồi. "Mạnh nữa anh... trịbệnh do thủ dâmcho em luôn đi," cô hét khẽ, mắt nhắm nghiền, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Trời ơi, thế này mới là sống. Mỗi cú nhấp là một liều thuốc, xua tan mọi mệt mỏi.
Tôi lật cô nằm sấp, từ phía sau thúc mạnh. Tay vỗ nhẹ mông cô, tiếngbốp bốpxen lẫn tiếng thịt chạm thịt. Lỗ hậu không đụng đến, chỉ tập trung vào âm đạo – nơi đang co giật báo hiệu cao trào. Mùi mồ hôi mặn chát, dịch nhờn trơn tuột nhỏ giọt xuống ga giường. Hương cắn gối để kìm tiếng hét, cơ thể run bần bật khi đạt cực khoái đầu tiên, thành thịt siết chặt "cậu nhỏ" tôi như muốn vắt kiệt.
Act ba, đỉnh điểm bùng nổ. Tôi tăng tốc, hông dập liên hồi, cảm giác tinh hoàn co rút. "Anh sắp... em ơi!" Hương quay đầu, mắt long lanh: "Ra trong em đi anh, em uống thuốc rồi." Lời ấy như giọt nước tràn ly. Tôi gầm lên, phun trào dòng tinh nóng hổi sâu vào tử cung cô. Cơ thể cô co giật theo, tiếng rên kéo dài, móng tay cào đỏ lưng tôi. Chúng tôi ôm chặt lấy nhau, mồ hôi hòa quyện, nhịp thở dồn dập dần chậm lại.
Sau đó, là dư âm ngọt ngào. Chúng tôi nằm bên nhau trên chiếc giường khám chật hẹp, tay vuốt ve nhẹ nhàng. Da cô vẫn nóng ran, mùi tình ái vẫn vương vấn. "Anh thấy chưa,bệnh do thủ dâmchỉ cần tình yêu thật sự là khỏi thôi," Hương thì thầm, hôn nhẹ lên ngực tôi. Tôi mỉm cười, cảm giác khỏe khoắn lan tỏa khắp cơ thể – không còn mệt mỏi, chỉ còn sự thỏa mãn sâu lắng.
Đây không phải bệnh, mà là lời nhắc nhở tìm kiếm sự kết nối thật sự. Và tôi đã tìm thấy, trong vòng tay dịu dàng này.
Sáng hôm sau, chúng tôi trao số điện thoại, hứa gặp lại ngoài phòng khám. Cuộc đời tôi thay đổi từ nụ hôn ấy – không còn những đêm cô độc với bàn tay mình, mà là những buổi hẹn hò đầy đam mê.Bệnh do thủ dâm? Chỉ là cái cớ để tôi gặp nàng y tá định mệnh.