Tôi bước vào phòng khám riêng tư của bệnh viện tư nhân, tim đập thình thịch không chỉ vì cơn đau bụng âm ỉ mà còn vì lời đồn đại lan truyền trên mạng xã hội.Bác sỹ dâm đãng, họ gọi cô ấy như vậy – bác sỹ Lan, một phụ nữ ngoài ba mươi với vẻ đẹp sắc sảo khiến đàn ông phải ngoái nhìn. Tôi hít một hơi sâu, mùi thuốc khử trùng lẫn với hương hoa nhài thoang thoảng từ không khí điều hòa. Căn phòng nhỏ, ánh sáng dịu nhẹ từ đèn LED trắng chiếu lên bàn khám bọc da trắng tinh, và chiếc ghế da đen bóng loáng nơi tôi ngồi chờ.
Cửa mở ra, và cô ấy bước vào. Bác sỹ Lan mặc áo blouse trắng ôm sát cơ thể, nút áo trên cùng để lộ một phần khe ngực đầy đặn, váy ngắn ôm lấy đôi chân dài thon thả. Mái tóc đen dài buông xõa, đôi môi đỏ mọng nở nụ cười chuyên nghiệp nhưng ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. "Chào anh, anh là bệnh nhân mới phải không? Ngồi đi, kể em nghe triệu chứng nào?" Giọng cô ấy ngọt ngào, ấm áp như mật ong, khiến tôi nuốt nước bọt đánh ực.
Cô ấy đẹp quá, không phải kiểu đẹp thông thường mà là vẻ đẹp gợi tình, như thể cơ thể ấy được sinh ra để quyến rũ. Lời đồn về bác sỹ dâm đãng có thật không? Hay chỉ là tưởng tượng của đám đàn ông thèm khát?
Tôi kể về cơn đau bụng dưới, đôi khi kèm theo cảm giác nóng ran. Cô ấy gật đầu, bảo tôi nằm lên bàn khám. Khi tay cô chạm vào bụng tôi qua lớp áo sơ mi mỏng, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Da tay cô mềm mại, móng tay sơn đỏ nhẹ nhàng ấn vào da thịt tôi, xoa vòng tròn chậm rãi. "Ở đây đau hả anh? Hay là... chỗ khác?" Cô ấy thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào tai tôi, mùi nước hoa vani quyện lẫn hương da thịt tự nhiên.
Tim tôi đập loạn nhịp, máu dồn xuống dưới khiến quần tôi căng cứng. Cô ấy nhận ra, môi cong lên một nụ cười kín đáo. "Anh căng thẳng quá. Để em giúp anh thư giãn nhé. Đây là phần khám đặc biệt của em." Tay cô luồn vào nút áo tôi, mở ra từng cái một, để lộ lồng ngực trần. Tôi không phản đối – sao có thể? Cơ thể tôi như bị thôi miên bởi sự tự tin của cô ấy.
Act giữa bắt đầu leo thang khi cô ấy kéo khóa quần tôi xuống. "Bác sỹ không nên..." tôi lắp bắp, nhưng giọng yếu ớt. "Shh, anh đồng ý rồi mà, phải không? Em thấy anh muốn lắm." Tay cô nắm lấy dương vật tôi đang cương cứng, vuốt ve nhẹ nhàng từ gốc đến đầu, da thịt ấm áp bao bọc lấy tôi. Cảm giác mịn màng của lòng bàn tay cô, nhịp điệu chậm rãi như nhịp tim, khiến tôi rên rỉ khe khẽ. Mùi mồ hôi nhẹ từ cơ thể tôi hòa quyện với hương son môi của cô, không khí phòng khám giờ nặng nề dục vọng.
Cô ấy cúi xuống, mái tóc dài buông xõa chạm vào đùi tôi, lưỡi hồng mềm mại liếm dọc thân dương vật.Trời ơi, khoái cảm như sóng vỗ, đầu lưỡi cô xoáy quanh quy đầu, vị mặn của dịch tiền xuất tinh khiến cô ậm ừ hài lòng. Tôi nắm lấy tóc cô, không phải để ép buộc mà để níu giữ khoái lạc đang dâng trào. "Em... bác sỹ dâm đãng thật rồi," tôi thì thầm, và cô cười khúc khích, miệng vẫn ngậm lấy tôi sâu hơn.
Sao lại tuyệt vời thế này? Cô ấy không chỉ khám bệnh, mà còn khám phá linh hồn tôi, đánh thức những ham muốn bị kìm nén bao năm.
Chúng tôi chuyển vị trí. Cô ấy đứng dậy, cởi phăng chiếc blouse, để lộ bộ ngực căng tròn trong chiếc áo lót ren đen mỏng tang. Núm vú hồng hào lấp ló qua lớp vải, tôi không kìm được mà đưa tay chạm vào. Da cô mịn như nhung, ấm áp và đàn hồi dưới ngón tay tôi. Cô kéo tôi ngồi dậy, hôn ngấu nghiến, lưỡi cô quấn lấy lưỡi tôi, vị ngọt của nước bọt lẫn chút bạc hà từ kẹo cao su. Tiếng thở hổn hển của cả hai vang vọng trong phòng kín, xen lẫn tiếng vải sột soạt rơi xuống sàn.
Cô ấy đẩy tôi nằm ngửa, trèo lên người tôi, váy kéo lên để lộ chiếc quần lót ướt át. "Anh chạm vào em đi," cô ra lệnh dịu dàng, và tôi tuân theo, ngón tay luồn vào lớp vải ẩm ướt, cảm nhận âm hộ nóng bỏng, nước nhờn dính dớp. Cô rên rỉ, hông uốn éo theo nhịp tay tôi, mùi hương tình dục nồng nàn lan tỏa – hỗn hợp của mồ hôi, nước hoa và dịch tiết. "Sâu hơn anh... đúng rồi..." Giọng cô khàn đục, mắt nhắm nghiền trong khoái lạc.
Tôi không chịu nổi nữa, lật cô nằm dưới, kéo quần lót ra. Âm hộ cô hồng hào, lông mu được tỉa gọn gàng, mời gọi. Tôi cúi xuống, lưỡi liếm dọc khe thịt, vị chua ngọt đặc trưng khiến tôi say mê. Cô cong người, tay bấu chặt ga bàn khám, tiếng rên lớn hơn: "A... anh liếm giỏi quá! Đừng dừng!" Xúc giác lưỡi tôi trên hột le sưng mọng, cảm nhận nhịp mạch đập dưới lớp da mỏng, nước nhờn tuôn ra lênh láng.
Cuối cùng, cao trào đến. Cô ngồi dậy, cầm lấy dương vật tôi, hướng vào cửa mình. "Vào em đi anh, mạnh mẽ nhé." Tôi đẩy mạnh, cảm giác âm đạo cô siết chặt bao bọc lấy tôi, nóng bỏng và ướt át như nhung ướt. Chúng tôi nhịp nhàng, da thịt va chạm tạo tiếng bạch bạch dồn dập, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực cô xuống ngực tôi, vị mặn trên môi khi tôi hôn núm vú. "Nhanh hơn... em sắp ra!" Cô hét lên, móng tay cào nhẹ lưng tôi, để lại vệt đỏ rát bỏng đầy kích thích.
Chúng tôi lên đỉnh cùng lúc. Cơ thể cô co giật, âm đạo siết chặt như muốn vắt kiệt tôi, tinh dịch nóng hổi phun trào vào sâu bên trong. Tiếng rên hòa quyện thành bản giao hưởng dục vọng, rồi im bặt chỉ còn tiếng thở dốc. Chúng tôi nằm ôm nhau, da thịt dính chặt mồ hôi, mùi tình ái nồng nàn bao trùm.
Act kết thúc trong dư vị ngọt ngào. Cô ấy vuốt ve má tôi, cười dịu dàng: "Khám bệnh xong rồi anh. Anh khỏe hơn chưa?" Tôi gật đầu, lòng tràn đầy thỏa mãn và biết ơn.Bác sỹ dâm đãng không chỉ chữa lành thân thể, mà còn đánh thức đam mê trong tôi.Cô mặc lại quần áo, trao cho tôi tờ giấy hẹn khám lại, ánh mắt hứa hẹn những cuộc gặp tiếp theo. Tôi rời phòng khám, bước chân nhẹ nhàng, cơ thể rạo rực dư âm, biết rằng hành trình này chỉ mới bắt đầu.
Những ngày sau, tôi thường nhớ về làn da mềm mại ấy, tiếng rên khe khẽ, và cách cô ấy biến phòng khám thành thiên đường riêng tư. Lời đồn về bác sỹ dâm đãng giờ không còn là tin đồn – nó là sự thật đầy mê hoặc, và tôi sẵn sàng quay lại bất cứ lúc nào.