Tôi ngồi co ro trong góc phòng khách tối om, màn hình điện thoại sáng trưng chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của mình. Tin nhắn từ bạn bè, từ đồng nghiệp, tất cả đều xa cách, lạnh lùng. "Mày bị bắt vì hiếp dâm à? Thật hả?" Những lời thì thầm lan truyền như lửa cháy trên mạng xã hội. Hương, cô người yêu cũ, đã vu oan cho tôi chỉ vì tôi dám chia tay.Bị vu oan hiếp dâm nên làm sao?Câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt ba ngày qua, như một cơn ác mộng không dứt.
Tiếng gõ cửa vang lên giữa đêm khuya, giật tôi khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Tôi do dự, nhưng rồi cũng lê bước ra mở. Trước mặt là Mai, cô hàng xóm mới chuyển đến cách đây một tháng. Dáng người cao ráo, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn ánh lên sự lo lắng chân thành. Cô mặc chiếc áo sơ mi mỏng tang ôm sát cơ thể, quần short ngắn lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt. Mùi nước hoa thoang thoảng, ngọt ngào như vani lan tỏa trong không khí ẩm ướt của đêm hè.
"Anh Minh, em nghe chuyện rồi. Em không tin đâu. Anh kể em nghe đi," Mai nói, giọng ấm áp, bước vào nhà mà không chờ mời. Tôi ngỡ ngàng, nhưng sự hiện diện của cô khiến căn phòng bớt lạnh lẽo. Chúng tôi ngồi trên ghế sofa, tôi kể hết, từ những kỷ niệm đẹp với Hương đến cú sốc khi bị tố cáo. Nước mắt tôi lăn dài, Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, làn da cô mát lạnh chạm vào da thịt nóng ran của tôi, gửi một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Tại sao cô ấy lại tin tôi? Giữa bao người quay lưng, chỉ mình Mai ở lại. Lòng tôi chợt ấm áp lạ thường.
Đêm ấy, Mai ở lại đến khuya, pha trà nóng, lắng nghe tôi tuôn hết nỗi lòng. Khi cô ra về, cái ôm tạm biệt kéo dài hơn thường lệ, ngực cô ép sát ngực tôi, hơi thở ấm áp phả vào cổ. Tôi ngửi thấy mùi da thịt cô, mặn mòi xen lẫn hương xà phòng dịu nhẹ. Cửa đóng lại, tôi nằm vật ra giường, cơ thể bừng tỉnh sau bao ngày uể oải.
Sáng hôm sau, Mai gõ cửa với khay bánh mì kẹp và cà phê. "Anh phải ăn gì đó chứ. Em giúp anh liên hệ luật sư nhé?" Cô cười, nụ cười rạng rỡ xua tan bóng tối trong lòng tôi. Chúng tôi cùng ngồi ăn, tiếng cười vang lên lần đầu tiên sau bao ngày. Mai kể về bản thân, cô từng bị bạn trai cũ phản bội, hiểu rõ nỗi đau bị vu khống. Đôi môi cô mọng đỏ khi nhấp ngụm cà phê, tôi không thể rời mắt. Bàn tay cô vô tình chạm tay tôi khi đưa bánh, da thịt tiếp xúc, mềm mại, khiến tim tôi đập thình thịch.
Những ngày sau, Mai trở thành chỗ dựa vững chắc. Cô giúp tôi thu thập chứng cứ, chụp ảnh tin nhắn cũ chứng minh mối quan hệ tự nguyện với Hương. Chúng tôi cùng đi gặp luật sư, vai kề vai trên xe buýt đông đúc. Cơ thể cô ép sát tôi giữa đám đông, mông tròn trịa chạm vào đùi, tôi cảm nhận được hơi ấm lan tỏa qua lớp vải mỏng. Mùi tóc cô thoảng hương dầu gội dừa, quyến rũ đến nao lòng. Nội tâm tôi giằng xé:Cô ấy chỉ giúp mình thôi, đừng nghĩ bậy.Nhưng dục vọng dần trỗi dậy, từng cơn sóng ngầm.
Một tối mưa tầm tã, Mai chạy sang nhà tôi ướt sũng. "Em sợ sấm lắm anh ơi." Cô run rẩy, áo ướt dính sát người, lộ rõ đường cong ngực đầy đặn, núm vú hồng hào in hằn qua lớp ren. Tôi đưa khăn lau cho cô, tay vô tình lướt qua vai, xuống cánh tay. Da cô mịn màng như lụa, ướt át, khiến tôi nuốt nước bọt đánh ực. Chúng tôi ngồi sát nhau trên ghế, tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ hòa quyện với nhịp thở dồn dập.
"Anhbị vu oan hiếp dâm nên làm saođây em? Anh sợ lắm," tôi thì thầm, đầu tựa vai cô. Mai quay sang, đôi mắt long lanh. "Anh vô tội, em tin anh. Để em an ủi anh nhé." Môi cô chạm môi tôi, nhẹ nhàng ban đầu, rồi cuồng nhiệt. Lưỡi cô luồn vào, ngọt ngào vị mật ong từ kẹo cao su cô nhai hồi chiều. Tay tôi ôm eo cô, siết chặt, cảm nhận đường cong hoàn hảo. Cô rên khẽ trong miệng tôi, âm thanh khàn đục kích thích mọi giác quan.
Chúng tôi ngã xuống sofa, quần áo tuột dần. Tôi hôn cổ cô, liếm láp vùng da trắng ngần, mùi mồ hôi mặn mòi hòa quyện hương nước hoa. Tay cô vuốt ve ngực tôi, móng tay cào nhẹ, gửi những cơn rùng mình khoái lạc. "Anh đẹp trai quá," cô thì thầm, tay lần xuống quần tôi, nắm lấy dương vật đang cương cứng, nóng bỏng. Cảm giác bàn tay mềm mại siết chặt khiến tôi rên rỉ, mạch máu dồn về hạ bộ, nhịp tim đập như trống trận.
Mai ngồi dậy, cởi hết áo, ngực trần phơi bày, đầy đặn, núm vú săn chắc. Tôi ngậm lấy một bên, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh, vị da thịt ngọt lịm. Cô cong người, tay ấn đầu tôi sát hơn, tiếng rên vang vọng: "A... anh... mạnh nữa đi." Mưa ngoài trời càng dữ dội, sấm chớp loé sáng căn phòng, chiếu lên cơ thể cô lấp lánh mồ hôi. Tôi lột quần short cô, ngón tay khám phá vùng kín ẩm ướt, ấm áp. Cô ướt nhẹp, nước nhờn trơn tuột bao lấy ngón tay tôi, mùi tanh nồng của dục vọng lan tỏa.
Trời ơi, em ấy đẹp quá. Đây không phải mơ, đây là thực tại, phần thưởng cho nỗi đau tôi chịu đựng.
Cô đẩy tôi nằm ngửa, ngồi lên đùi tôi, dẫn dương vật vào cửa mình. Cảm giác bao bọc chặt khít, nóng hổi khiến tôi hét lên khoái lạc. Mai bắt đầu nhấp, chậm rãi rồi nhanh dần, tiếng da thịt va chạm bạch bạch át cả tiếng mưa. Ngực cô nảy tưng tưng trước mặt, tôi với tay bóp mạnh, nhéo núm vú khiến cô rú lên. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt xuống bụng, mặn chát trên môi khi tôi hôn bụng cô.
"Anh... em yêu anh... từ lâu rồi," Mai thở hổn hển, hông xoay tròn, siết chặt lấy tôi. Tôi ngồi dậy, ôm cô, thúc mạnh từ dưới lên, mỗi cú nhấp chạm tử cung khiến cô run rẩy. Tiếng rên của cô cao vút, hòa cùng tiếng thở gấp của tôi. Mùi tình dục nồng nặc, hỗn hợp mồ hôi, nước nhờn, khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tay tôi vuốt ve mông cô, vỗ nhẹ, da thịt đỏ ửng dưới bàn tay.
Cao trào đến gần, cơ thể cô co giật, âm đạo siết chặt như muốn nuốt chửng tôi. "Em ra... anh ơi!" Cô hét, nước nhờn tuôn xối xả, ướt đẫm đùi tôi. Tôi không chịu nổi, bắn tinh nóng hổi vào sâu trong cô, từng đợt co thắt khoái lạc lan khắp cơ thể. Chúng tôi ôm chặt nhau, run rẩy trong dư chấn, tiếng mưa dịu dần ngoài kia.
Sau đó, nằm bên nhau trên sofa, Mai vuốt ve ngực tôi, thì thầm: "Mai em sẽ giúp anh đưa Hương ra tòa. Anh vô tội mà." Tôi hôn trán cô, lòng tràn đầy biết ơn và tình yêu mới chớm. Nỗi oan ức dần tan biến, thay vào đó là hơi ấm từ cơ thể cô, mùi da thịt quen thuộc. Đêm ấy, chúng tôi ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau, tiếng tim đập hòa nhịp.
Sáng hôm sau, với bằng chứng từ Mai, luật sư đã giúp tôi minh oan. Hương phải xin lỗi công khai, cuộc sống tôi trở lại bình thường, nhưng tốt đẹp hơn nhờ Mai. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn rùng mình với những cảm xúc ấy – nỗi đau dẫn lối đến niềm vui tột độ.